Em đã từng nghĩ rằng, nhà chỉ là nơi để ở … Chỉ vậy thôi! 

Em đã từng nghĩ rằng, nhà chỉ là nơi để ở…Chỉ vậy thôi. Vì sao ư? Đơn giản là vì lúc đó mái ấm của em không có một chút cảm giác nào gọi là mái ấm và mỗi khi  trở về nhà, tâm trạng của em liền thay đổi, ngay khi bắt đầu bước chân vào cánh cửa sắt lạnh lẽo một cách vô cảm đó. Chậm rãi đóng lại, ngăn cách em với thế giới  nhộn nhịp bên ngoài, để lại em với khoảng không tĩnh lặng bao chiếm cả không  gian. Nỗi âu lo, buồn bực rợn ngợp trong tâm trí em khi từ trên nhà vọng xuống  những lời nói đầy sự than vãn và tiêu cực của ông em. Bước từng bước nặng trĩu lên từng bậc cầu thang, cùng với đó vẫn là những lời nói đầy cay nghiệt, vang vọng  khắp hành lang tăm tối. Dù gì em cũng đã quen rồi, dịch bệnh đúng là khoảng thời gian khó khăn cho mọi người và cả với em, vì suốt một mùa dịch cứ lặp đi lặp lại  một vòng tuần hoàn đó khiến cảm xúc của em trở nên chai lì, luôn luôn đau đáu mong muốn nói lại những lời nói đó nhưng rồi vẫn thu mình lại với sự phẫn nộ  không tài nào giải thoát. Nhanh chóng thay đồ rồi chạy một mạch lên gác để nấu cơm, chuẩn bị bữa tối để mọi người cùng ăn nhưng thay vì ấm cúng và sum vầy  nhưng bao nhà khác thì nhà em lại tràn ngập sự lãnh lẽo, ơ hờ. Bữa tối của bao nhà  là sự quây quần, ấm cúng thì bữa cơm nơi này lại im lặng và lạnh nhạt. Thỉnh  thoảng, văng vẳng từ ô cửa nhà ai đó, những giai điệu cứ vang lên “Bố đi làm đã  về nhớ lắm, con ôm cái nhé. Nhà là nơi ấm êm lắm, tình thương mến thương” lại như cứa vào lòng em những vết sắc lẹm, rồi rỉ máu đau đớn như chú mèo bị  thương cố trốn trong góc nhỏ. Kết thúc bữa ăn, em lại dọn dẹp, rửa bát như bao ngày rồi sau đó xuống phòng và bắt đầu làm bài tập hoặc đắm mình vào thế giới ảo  trên điện thoại, đôi lúc còn phải đeo tai nghe để áp đi tiếng than vãn đầy tiêu cực  kia. Ông của em tính tình nóng nảy, hay bất mãn với mọi thứ mà ông không vừa ý, một cách quá mức. Một khi không ưng ý là ông sẽ xả hết giận bằng cách nói ra, mặc cho việc đang làm ảnh hưởng tới người khác. Đôi lúc em sai, em cố gắng sửa  lỗi nhưng bất thành thì em bị nói là đồ vô tích sự, lười biếng. Ông cũng chỉ coi sở  thích vẽ của em là điều vô nghĩa. Nhưng điều mà làm em buồn nhất là ông luôn cưng chiều em gái em hơn em, mỗi lần nó mắc lỗi hay làm gì đó sai thì ông luôn  nói nó nhẹ nhàng hơn em. Đã vậy nó còn hay õng à õng ẹo, ưỡn à ưỡn ẹo không chịu làm bài. Em lớn tiếng nói nó vì nói bình thường nó không chịu nghe thì lại bị  hiểu nhầm là ăn hiếp nó, đã vậy ông lại còn bênh nó, nói em chỉ biết suốt ngày quát  em. Trước đây, đã từ rất lâu, ông luôn chiều em nhưng giờ đây có nó em cảm giác đã bị cho ra rìa vậy. Con người khi đã không còn cảm giác được yêu thương, không còn nhận được sự tôn trọng thì lúc đó nhà không còn là mái ấm. Lúc đó em rất sợ khi phải trở về nhà, nhìn mặt ai cũng cau có, ngập tràn trong em chỉ là sự  tiêu cực, trống rỗng. Không muốn phải nghe thấy những điều tiêu cực hay chịu sự bất công mỗi ngày, dường như đã quá đủ so với em, em dằn vặt tự hỏi tại sao gia đình em không thể như bao gia đình của các bạn đồng trang lứa khác.

Nhưng rồi, những giây phút em chìm vào những suy nghĩ đó thì mẹ em đã vực em dậy từ hố sâu, mẹ là người luôn luôn cổ vũ, động viên em. So le với đó là những lời khuyên bảo khiến em có một góc nhìn khác. Cuộc sống đầy ắp những việc không như ý, chúng ta chẳng thể nào né tránh. Điều duy nhất có thể làm là thay đổi góc nhìn về nó. Ông vì tuổi đã cao nên tính tình nóng nảy nên mới nói nhiều như thế. Tuy nóng tính là vậy, hay soi mói chỉ trích là vậy nhưng thật ra ông rất yêu thương, quan tâm  tới em. Ông làm vậy là để khiến em chú trọng và tinh tế hơn trong việc quan sát mọi thứ. Nghiêm khắc với em cũng là để em tự chủ hơn trong mọi việc, chứ không  phải ông ghét em. Em gái em thật ra cũng rất yêu thương em, em ấy luôn nghĩ đến  em và để dành nhiều quà vặt cho em, vì vẫn là trẻ con nên tính tình vẫn còn ngang  bướng, cũng một phần là do em không chú ý, quan sát kĩ nên mọi người mới cáu  gắt với nhau. Sau một thời gian cả nhà cùng nhau cải thiện giờ đã khác hoàn toàn. Giờ đây em vô cùng hạnh phúc mỗi lúc trở về nhà. Trên đường đi học trở về, em  và mẹ luôn nói chuyện về ngày hôm đó với nhau vui vẻ. Cách cửa sắt lạnh lẽo bấy  lâu nay vẫn chậm rãi đóng lại nhưng thay vì giam cầm em trong sự u buồn thì nay nó đang bảo vệ mái ấm này khỏi giông bão, sóng gió ngoài kia. Vẫn tức tốc chạy lên nấu cơm nhưng thay vì phải chịu những câu nói tiêu cực thì thay vào đó đã là những lời nói có tông giọng bình thường, không một chút gắt gỏng và rồi cả nhà lại quây quần bên nhau nói chuyện. Cảm giác ấm cúng, hạnh phúc bấy lâu nay tưởng chừng như đã mất nay lại ùa về. Tuy đôi lúc không được đầy đủ, trọn vẹn, là thứ em phải ghen tị với các bạn khác khi nhắc tới mái ấm, là chủ đề em luôn né tránh mỗi khi nhắc tới nhưng hiện giờ là thứ luôn khiến em nhớ về mỗi khi đi xa. Không còn muốn quên đi nữa vì gia đình luôn là thứ khắc sâu vào trái tim mỗi con người, vẫn luôn và mãi mãi là nơi mọi người muốn trở về đầu tiên. Em yêu gia đình của em️.

Nguyễn Ngân Anh – 8A1